Có bao giờ bạn tự hỏi

   Đêm nằm một mình, bạn đã bao giờ tự hỏi: một đời dài như thế, rốt cuộc ai là người mình có thể tin tưởng, ai là chỗ dựa vững chắc khi mọi thứ đổ vỡ? Con đường đã đi qua, hành trang bạn mang theo không chỉ là niềm vui mà còn đầy đủ đắng cay, tổn thương và những bài học đắt giá. Học cách im lặng, quen với việc tự mình vá lành những vết đau.

Facebook: https://www.facebook.com/huynhmai.lethi.37017



Rồi sẽ đến một ngày, khi bạn đã nếm trải đủ mọi cung bậc của cuộc sống – sự lạnh nhạt của con người, những áp lực ngột ngạt từ tiền bạc, nỗi đau từ những mối quan hệ tan vỡ, và sự hiểm ác trong lòng người. Chính những điều đó khiến bạn nhận ra, thế gian này, dù hiên nhà của người khác có rộng lớn, kiên cố đến đâu, vẫn không thể nào so sánh được với việc bạn có trong tay một chiếc ô của riêng mình. Một nơi nương tựa không phải từ ai khác, mà chính là bản thân bạn, kiên cường và vững chãi.
Bởi thế, thay vì chờ đợi ai đó bảo vệ mình, hãy học cách dựng lên chiếc ô của chính mình. Đừng mong chờ vào sự che chở từ người khác, khi bạn hoàn toàn có thể là người bảo vệ bản thân khỏi giông bão cuộc đời.
Lan Vy

THỎA NỖI MONG CHỜ

 Có một điều mà lão Sự cứ nghĩ mãi :

Giữa thời buổi phát triển như vũ bão của công nghệ số người ta lại "in sách" để tặng, để ngắm và để...
Nghĩ mãi, nghĩ mãi mà chả thể hiểu được làm như vậy thì được cái gì,
Phải chẳng để thỏa mãn cái tôi của bản thân ?


THỎA NỖI MONG CHỜ
Sáng tác : Phượng Trịnh
Nhớ xưa đói kém chả như giờ
Mẩu báo vo tròn tiếc lắm cơ
Vuốt phẳng tìm xem vài chữ sót
Giơ cao để ngắm mấy hình mờ
Chuyên san quốc tế vài tuần đợi
Tạp chí tân thời cả tháng mơ
Chẳng giống nay thơ tràn mọi nẻo
No nê nỗi nhớ thỏa mong chờ !


VẠN PHÁP GIAI KHÔNG DUYÊN SANH NHƯ HUYỄN

 VẠN PHÁP GIAI KHÔNG

DUYÊN SANH NHƯ HUYỄN
Sáng tác : Phượng Trịnh

VẠN thức trên đời diệt lại sinh
PHÁP luôn hiển hiện ở quanh mình
GIAI thời tứ đại tâm phân định
KHÔNG sắc tam kỳ tưởng quán hình
DUYÊN khởi muôn đường còn bất tịnh
SANH tồn mọi nẻo vẫn chưa minh
NHƯ Lai chánh đẳng tâm tu tỉnh
HUYỄN cảnh nhân gian chốn hữu tình !



Lời bàn :

Vạn điều trên thế gian này luôn thay đổi chứ ko đứng yên. Vì thế những lời khuyên về điều hơn lẽ thiệt người đời mãi còn răn dạy.

Những điều hơn thiệt đó khiến cho tâm trí con người lung lay cho nên phải tìm cách phân định sự đúng sai để tìm con đường đi cho mình.

Mọi sự đều tùy duyên do duyên mà thành, cái duyên ấy có khi trong sáng, có khi tối đen đôi lúc pha lẫn uế tạp tạo ra tương lai sáng tối mờ mịt mơ hồ đầy rẫy ảo ảnh đâu có rõ ràng.

Muốn diệt trừ tận gốc sự dao động vượt qua những ảo tưởng thì tâm nên chăng tu tỉnh theo chánh pháp nhiệm màu khi đó bạn sẽ thấy chốn hữu tình vẫn đang tôn thờ chỉ là cảnh giả huyễn hoặc do tâm tưởng của mình tạo dựng nên mà thôi.

Chúc các bạn một tháng an bình thành đạt !

Phượng Trịnh


HẠNH PHÚC NGỌT NGÀO

 HẠNH PHÚC NGỌT NGÀO

Sáng tác : Phượng Trịnh
Em... nàng tiên... kiều diễm...
Anh... hoàng tử... mộng mơ
Khung trời yêu... rộng mở
Bên đó... Bên đó cả... trời thơ !
Tay... trong tay mình... chung bước
Mắt... đằm thắm... yêu thương
Thiên thần… Đưa ta đến… bờ yêu đương
Từ nay... Thành... chồng vợ
Ngọt bùi ... sẻ chia những Tháng… ngày… mộng mơ


Cho... em... gửi con tim… giá lạnh
Bên... hơi ấm tình anh
Gửi ... vạt nắng xanh, Lung linh vàng óng ánh...
Gửi cho anh
Những dấu yêu... chân... thành
Mai... này dù sóng...gió...
Nơi chân trời... góc biển mãi kề... vai nhau
Em... Gửi cho anh Tình yêu nồng... cháy
Nỗi... khát khao vô bờ
Gửi cho anh... Em xin... gửi... Anh
Hạnh phúc... của... đời... Em !

Máy bay 45 tìm phi công

 Máy bay 45 tìm phi công: 0913177724 gặp chị Thúy






 

Cần nam goại hình bình thường, để giải tỏa nhu cầu cho nhau

 Cần một người ngoại hình bình thường, để giải tỏa nhu cầu cho nhau, k phân biệt tuổi tác. Nếu bạn biết quan tâm và kiên nhẫn thì mình thử cho nhau cơ hội nhé...bên chị đang tuyển người đi chơi với các quý cô nhé

Gọi đt cho chị nhé 098 259 96 39 gặp chị Giang





Tâm sự của gái già lắm chiêu

 Hương Phan


Mình lớn lên trong một gia đình nghèo khó, lúc bé đi học có những lúc thèm ăn đậu phộng mà nhà nghèo không có tiền mua, nhìn bạn ăn và làm rớt hạt đậu phộng xuống bàn mình phải đấu tranh tư tưởng xem có nhặt lên ăn hay không. Thời đó ăn bo bo, khoai lang khoai mì, bột mì, bắp mỗi ngày. Khi nào ốm mới được tô ăn phở. Quần áo thì mẹ đi xin của các chị bà con mang về cho mặc, Tết mới có được bộ đồ mới .



Mười mấy tuổi mình phụ ba mẹ nuôi gà, nuôi heo, nuôi thỏ, làm kim kẹp giấy, làm móc áo, bán bánh, bán khoai lang, khoai mì trước cửa để kiếm tiền.
Vì tuổi thơ nghèo và cực như thế, mình luôn mơ ước một cuộc sống đủ ăn đủ mặc. Nhiều ngày mưa tầm tã đẩy xe đạp chất 2 thùng phân gà to đùng đi đổ vào buổi tối, mình vừa đi vừa khóc hỏi ông trời đến khi nào mình hết khổ?
Lớn lên một chút, trong khi đi xe đạp dừng đèn đỏ dưới trời mưa tầm tã, bên cạnh là chiếc xe hơi sang trọng có một người phụ nữ không đẹp ngồi bên trong nhìn ra, mình tự hỏi sao mình học giỏi và trẻ đẹp, mình lại nghèo vậy, biết khi nào mình mới được như chị kia dù chị ấy nhìn bình thường thôi ? Từ đó mình có một mục tiêu là phải có tiền để hết khổ và mua được những thứ mình muốn .
Tất cả những lý do đó khiến mình cố gắng học, mình luôn luôn là học sinh giỏi cấp thành phố, đi “thi đố em “đoạt giải, thi học sinh giỏi thành phố cũng đoạt giải. Học ngành y có học bổng, tốt nghiệp xong thì được giữ lại trường để giảng dạy. Lúc đi dạy vẫn chưa có tiền dù được mời thỉnh giảng ở bệnh viện hay dạy các lớp y sĩ cho tu sĩ …, vậy là mình lại bỏ dạy dù lúc đó bao người muốn vị trí như mình.


Mình bỏ dạy chưa biết làm gì, chả biết tương lai về đâu, mình dùng tiền để dành học đủ thứ kế toán, thư ký, đánh máy, học tiếng anh. Sau đó người quen giới thiệu cho làm tại TTNN Đại học kinh tế với viện ngôn ngữ Hoa Kỳ, rồi TTNN trường đại học ngoại thương và viện ngôn ngữ Hoa Kỳ….., sau khi rành nghề thì mở trường học dạy tiếng anh, khởi nghiệp bắt đầu từ 7 ngàn dollars Mỹ với ông xã cũ của mình và ông LS Nguyễn Tâm.
Bao nhiêu thăng trầm trải qua, mình phải học đủ thứ để quản lý và điều hành một ngôi trường từ sơ khai có 25 học viên đến một ngày thành công trở thành trường nổi tiếng nhất nhì lúc đó, có đến 10 ngàn học viên theo học.
Vốn nghèo từ bé nên lúc xưa mình xài tiền rất tiết kiệm, không biết ăn chơi, không sắm hàng hiệu, làm ra nhiêu tiền thì bỏ bank hay mua nhà cửa đất đai, giúp công ty ba mẹ những khi khó khăn và giúp các em trong nhà. Mình chẳng biết tận hưởng cuộc sống, không biết sống cho bản thân, cứ đi làm từ sáng đến 7-8 hay 9 giờ tối mới về nhà, có khi đi làm cả cuối tuần, thời gian không đi làm thì chăm con chăm chồng, cuối tuần nấu ăn đãi bạn của chồng, mình không có 1 người bạn nào cho đến năm 2003.
Năm 2000 mình bị đụng xe trên hight way ở bên Pháp, sau cú chết hụt mình bắt đầu thay đổi tư duy về cách xài tiền, mình biết mua những thứ mình thích, ăn những nơi ngon và di du lịch mỗi năm vài lần nhưng số tiền tiêu không bao giờ quá nửa số kiếm được . Sau khi mình ly dị năm 2003, mình mới bắt đầu kết nối với bạn học ngày xưa và có thêm những người bạn mới nhóm PNCC chơi cho đến bây giờ .
Khi bạn thấy mình hôm nay đi ăn đi chơi, đi du lịch , biết xài hàng hiệu, biết ăn ngon, mặc đẹp, có kinh tế ổn định để lo cho gia đình và làm trách nhiệm với xã hội là vì mình biết cách làm việc và kiếm tiền, mình có tham vọng và ước mơ Hoài bão từ bé, một người từ tay trắng đi lên như mình, hỏi mình có ngu không ? Chắc chắn không, nên bạn nào có ảo tưởng dụ mình vì tiền hay vì những gì mình có, thì quên đi nha, mình hay nói giỡn mà cũng nói thiệt đó , mình đẹp chứ mình không có ngu. 😀


Mình không muốn làm gương xấu cho một số bạn trẻ, các bạn nữ trẻ phải hiểu rằng để có thể đạt được những gì bạn thấy ở mình, tuy nó không phải là những gì to lớn nhưng mình phải làm việc bằng mồ hôi nước mắt mới có được, không có ông nào cho mình bất cứ cái gì đâu, trừ hoa và mấy món quà trị giá không nhiều.
Đàn ông giàu có hay thành đạt, kể cả đàn bà cũng vậy, không ai è lưng kiếm tiền vật vã rồi đi tìm một người xài tiền dùm cho mình, không có đâu, ngoại trừ là vợ chồng cùng đồng cam cộng khổ, Cho nên tốt nhất hãy tự làm việc kiếm tiền, lúc đó có thể tự làm những gì mình thích, mua những gì mình muốn, ăn những gì mình thấy cần, đi chơi hay du lịch đây đó cũng không phải quá lo lắng.
Cuộc đời nếu có nếm trải những khó khăn mới có động lực để phấn đấu, cái gì đến quá dễ dàng, có quá dễ dàng thường khiến con người ta ù lì , thích hưởng thụ , thiếu phấn đấu, thiếu tham vọng …
Tuổi trẻ mình cực khổ lắm, không biết ăn chơi, không tiền mua sắm, không bạn bè giao du, nên giờ già “đổ đốn”, đi ăn đi chơi, bạn bè tưng bừng chụp hình post Facebook miết như này nè, nhưng lành mạnh lắm nhé .

Sự thay đổi thật đáng kinh ngạc,

 Hương Phan

Hôm nay là tròn 12 tuần không đường và mỗi ngày đi bộ 3km, không ăn thịt, không tinh bột, không cà phê và thức uống có cồn.

Sự thay đổi thật đáng kinh ngạc, cảm thấy thật tuyệt vời! Một chế độ giảm cân bằng rau, không đường, không cà phê, không tinh bột và 1 giờ cardio mỗi ngày! Giảm 8kg, giảm mỡ và vòng eo 56 bắt đầu xuất hiện.


Mình không biết status này của ai, nhưng mình thấy ngưỡng mộ người đó nên mình quyết định share lại.😂😂😂 chứ mình tập gym xong đi ăn khí thế, mình chả giảm được gram nào nhưng mà khỏe ra thì có . Hahaa 😀